Friday, October 18, 2019

Không ai có nhiệm vị phải giúp dỡ bạn. Nếu họ giúp đỡ bạn, hãy biết ơn họ. Nếu họ không giúp cũng đừng ghét họ. Nếu họ không giúp thì cũng đừng ghét bởi vốn dĩ họ không có nghĩa vụ phải làm vậy. Bạn là một cá thể độc lập, nếu muốn đạt được điều gì đó chỉ có thể làm việc thật chăm chỉ.



<Góc suy ngẫm>

🤔Không ai có nhiệm vị phải giúp đỡ bạn. Nếu họ giúp đỡ bạn, hãy biết ơn họ. Nếu họ không giúp cũng đừng ghét họ. Nếu họ không giúp thì cũng đừng ghét bởi vốn dĩ họ không có nghĩa vụ phải làm vậy. Bạn là một cá thể độc lập, nếu muốn đạt được điều gì đó chỉ có thể làm việc thật chăm chỉ.

#cuộcsống #tráchnhiệm
--------------✯✯✯--------------



Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và văn bản



Tuesday, October 15, 2019

Kẹo cao su là một sản phẩm ra dời trong thế kỉ 19, nhanh chóng thành công và Wrigley chính là thương hiệu tiên phong trong quá trình thương mại hóa mặt hàng này.


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/photos/a.155083331946498/534737983981029/


Kẹo cao su là một sản phẩm ra đời trong thế kỉ 19, nhanh chóng thành công và Wrigley chính là thương hiệu tiên phong trong quá trình thương mại hóa mặt hàng này.
.
Về lịch sử ra đời, cha đẻ của thương hiệu này là người đàn ông có tên William Wrigley, nghề chính của Will là bán xà phòng, ông dùng một loại bột làm bánh làm sản phẩm khuyến mãi nhằm kích cầu người tiêu dùng. Điều đáng ngạc nhiên nhất là nhiều khách hàng thú nhận họ ưa chuộng thứ bột đó đến mức họ mua xà phòng của William Wrigley để có hàng khuyến mãi nhiều hơn là vì muốn có xà phòng. Điều này làm ông chủ không khỏi ngạc nhiên và sau khi tham khảo ý kiến gia đình và người tiêu dùng, ông chuyển sang kinh doanh bột làm bánh.
.
Mặc dù không qua trường lớp đào tạo nào nhưng ông rất biết cách lấy lòng khách hàng của mình, để giới thiệu và quảng bá sản phẩm ông chủ vẫn sử dụng chiêu thức cũ là tặng quà. Tuy nhiên, quà khuyến mại lần này không phải là bột làm bánh hay là xà phòng. Năm 1893, William Wrigley tình cờ biết đến cách làm kẹo cao su. Ông không áp đặt cứng nhắc những gì người khác đã làm mà đã mày mò để tìm ra công thức riêng và làm ra những chiếc kẹo cao su khác biệt để làm đồ khuyến mãi cho các khách hàng mua bột làm bánh.
.
Điều William Wrigley không ngờ đến là lịch sử đã lặp lại, chiếc kẹo cao su “Made by William Wrigley” được ưa chuộng như khi ông dùng bột làm bánh làm quà tặng khi mua xà phòng. Nhưng ông đã nắm bắt cơ hội này nhanh chóng. Thị trường tiềm của kẹo cao su hẳn nhiên là rộng rãi, thoáng đãng và tiềm năng hơn bột làm bánh. Will chuyển hẳn sang sản xuất và kinh doanh kẹo cao su mang tên mình. Đây chính là dấu mốc rõ ràng nhất cho sự kiện chiếc kẹo cao su được thương mại hóa trước khi nó nổi tiếng và có mặt ở khắp nơi trên toàn thế giới.
Một câu chuyện đơn giản, một sản phẩm đơn giản nhưng lại là thứ bất kì ai cũng biết, cũng đã từng sử dụng. Vào thời điểm đó, kẹo cao su không phải là một sản phẩm mới nhưng tư duy kinh doanh mới của William Wrigley là đưa sản phẩm cũ về bản chất tới tay người tiêu dùng theo cách thức mới. Ông được mệnh danh là một trong những người đi tiên phong về nghệ thuật marketing, thương mại hóa sản phẩm, là người đầu tiên sử dụng pano quảng cáo, dùng tranh cổ động, áp phích, rồi các ấn phẩm như báo và tạp chí để quảng cáo và tiếp thị cho sản phẩm.
#marketing #thươnghiệu #thịtrường
--------------✯✯✯--------------

Không có mô tả ảnh.




Dể có một cuộc sống mà người khác mơ ước bạn phải chịu được những áp lực khó khăn và một cái đầu đủ khôn ngoan.


Để có một cuộc sống mà người khác mơ ước bạn phải chịu được những áp lực khó khăn và một cái đầu đủ khôn ngoan.

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, bầu trời, đám mây và văn bản


Người khôn ngoan sẽ không dễ dàng tin vào những gì mình nghe, tiêu xài hết tiền mình đang có và không bán thời gian vào giấc ngủ. Nhờ vậy, mà họ sẽ sớm có cuộc sống mà người khác vẫn hằng mong ước.




Monday, October 14, 2019

MUỐN MUA DỒ MÀ KHÔNG NHÌN GIÁ, HÃY LAO ĐỘNG MÀ KHÔNG NHÌN ĐỒNG HỒ


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/photos/a.155083331946498/533991194055708/


➡️💲 Người ta thường muốn làm một công việc '9 to 5' (nine to five - ám chỉ công việc đến công sở lúc 9 giờ sáng và ra về lúc 5 giờ chiều) và mong muốn sẽ có những khoảng thời gian nghỉ ngơi sau những giờ phút làm việc đó.
Như thế chính là cân bằng công việc - cuộc sống: Làm việc vừa đủ, dành thời gian nghỉ ngơi để thấy cuộc sống hạnh phúc hơn.
Thế nhưng có một thực tế thú vị là những người thường xuyên nói về cân bằng công việc - cuộc sống, thường ca thán rằng họ không có cân bằng công việc - cuộc sống, lại chính là những người trung bình nhất mà bạn có thể gặp được ở công sở: Đến làm 9 giờ sáng, đi ăn sáng mất 1 tiếng, trưa đi ăn trưa và ngủ mất 2 tiếng, cuối giờ chiều đi nhậu với anh em thêm 4 tiếng. Tính ra tổng thời gian lao động trong ngày có lẽ chưa đến nổi 8 tiếng.
Sống cuộc sống như trên thì có lẽ sự hạnh phúc, thoải mái vẫn tới. Tuy nhiên, sự giàu có có lẽ sẽ luôn lảng tránh bạn. Giờ đây, người ta có quan điểm cho rằng cân bằng - cuộc sống vẫn là cần thiết nhưng nếu bạn muốn giàu có, bạn có sẽ phải nói không với giấc mơ này.
Sự thực là những người giàu có nhất trên thế giới cũng là những người làm việc nhiều nhất. Đối với họ, có lẽ cân bằng công việc - cuộc sống chỉ là khái niệm dành cho trẻ con. Họ đã thực sự kết nối được công việc, cuộc sống vào một để khi làm việc cũng có nghĩa là họ đang sống.
Hãy thử nghe những ký ức về làm việc của ông John D. Spooner - một tác giả sách nhưng cũng là nhà tư vấn đầu tư đến từ quỹ đầu tư Berkshire Hathaway nổi tiếng của tỷ phú Warren Buffett.
Vào thứ 7 và Chủ Nhật, sẽ hầu như không ai đậu xe ở bãi đỗ xe của công ty. Thế nhưng, nhà tư vấn đầu tư hàng đầu nước Mỹ John D. Spooner lại mô tả rõ ràng rằng: “Mỗi khi tôi làm việc thêm vào cuối tuần, tôi để ý thấy những chiếc xe đang đậu ở bãi luôn là những phương tiện đắt tiền, hiện đại nhất”. Chắc bạn hiểu ai đang làm việc tại văn phòng vào lúc đó.
Tôi tin rằng nếu thực sự yêu công việc của mình, dám chắc rằng bạn sẽ không cần đòi hỏi cân bằng công việc và cuộc sống. Còn ngược lại, bạn sẽ chỉ như những người làm công việc ăn lương hàng tháng, sau đó thỉnh thoảng gặp dăm ba người bạn hàn huyên những câu chuyện vô bổ và không có thứ gì lớn lao trong sự nghiệp.
Vậy nên: "MUỐN MUA ĐỒ MÀ KHÔNG NHÌN GIÁ, HÃY LAO ĐỘNG MÀ KHÔNG NHÌN ĐỒNG HỒ"
Cre: Cafebiz
Đừng quên like và chia sẻ những bài viết hữu ích cho mọi người nhé
--------------✯✯✯--------------

Những câu chuyện kinh doanh kinh diển - TRONG KINH DOANH, SẢN PHẨM TỐT THÔI LÀ CHƯA ĐỦ!


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/photos/a.155083331946498/534158550705639/


TRONG KINH DOANH, SẢN PHẨM TỐT THÔI LÀ CHƯA ĐỦ!
Những câu chuyện kinh doanh kinh điển
1. Câu chuyện thứ nhất
Ở Mỹ họ có chiêu thức bán hàng rất quái. Vào 7 Elevent mua bia, nhìn thấy 2 bịch Budweiser. 1 bịch 12 lon giá $17, 1 bịch 18 lon giá $18. Không phải nghĩ, xách luôn bịch 18 lon ra tính tiền. Mua xong mới nhận ra mình đã mua nhiều hơn bình thường. Doanh số bán hàng của Budweiser bỗng dưng tăng gấp rưỡi chỉ vì chính sách đặt giá. Bịch 12 lon chỉ là ĐẠO CỤ BÁN HÀNG.
Đây được gọi là UPSELL bằng COMBO. Họ cho khách hàng quyền lựa chọn nhưng không có lựa chọn nào là KHÔNG.
Vì chúng ta thích chọn mua chứ không thích bị bán hàng.
2. Câu chuyện thứ hai
iPhone 7 thì sao? Họ chỉ bán bản 32GB, 128GB, 256GB.
Với máy ảnh chụp ảnh và quay phim 4K, bộ nhớ 32GB là quá nhỏ, bản 64GB sẽ hợp lý hơn nhưng… không có. Hầu hết mọi người lại “cố gắng” lên đời bản 128GB đắt hơn hẳn $100, vậy là Apple tăng doanh số 1 cách rất tự nhiên.
Đây được gọi là UPSELL bằng RAVING FANS
Đã là Fans, tiền không còn là vấn đề.
3. Câu chuyện thứ ba
Ở KFC, khi bạn mua gà rán, nhân viên sẽ đề nghị thêm Pepsi, ly nhỏ xíu giá 15K. Nhưng bao giờ cũng vậy, họ sẽ hỏi “Anh (chị) có muốn thêm 3K để lấy ly lớn hơn không?” (Ly lớn là lớn gấp 2 luôn) vậy là mình gật đầu cho ly lớn (3K mà tiếc thì nhục)
Đây được gọi là UPSELL bằng BÁN CHÉO.
Thời điểm bán hàng dễ nhất là lúc khách hàng vừa mua món hàng đầu tiên.
Hãy nhớ, Mc Donald chỉ dạy nhân viên nói câu “Quý khách dùng thêm khoai tây chiên chứ?” và mỗi ngày họ bán thêm được 4 triệu kg khoai tây chiên.
--------------✯✯✯--------------






Saturday, October 12, 2019

Dừng dể bản thân mình rơi vào tròn luẩn quẩn của những tháng ngày 10-12 tiếng và lặp lại hàng ngày bởi những tháng ngày sau đó. Vào một lúc nào đó… ta phải phân chia tuổi trẻ của mình một cách hợp lí, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy.


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/posts/532590787529082


Đừng để bản thân mình rơi vào tròn luẩn quẩn của những tháng ngày 10-12 tiếng và lặp lại hàng ngày bởi những tháng ngày sau đó. Vào một lúc nào đó… ta phải phân chia tuổi trẻ của mình một cách hợp lí, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy. Dù thế nào, cũng nên sống có ước mơ từ khi còn trẻ, và biết nuôi dưỡng ước mơ, đam mê ấy một cách hợp lý. Đừng sinh ra là đốm lửa, nhưng cứ tàn dần theo thời gian.
CÓ NHỮNG THÁNG NGÀY BẬN RỘN MỘT CÁCH MÙ QUÁNG…
D. 22 tuổi, tốt nghiệp D, được nhận vào làm ở một tập đoàn lớn với mức lương khá hậu hĩnh nhưng rồi công việc cuốn cậu đi. 8h checkin, 22h checkout, ngày nào cũng như ngày nào 12 tiếng ở công ty, cậu không kịp những bữa cơm nhà, không kịp trò chuyện cùng ba mẹ mỗi tối, những ngày không kịp nhìn thấy bố mẹ sau những chuyến đi công tác dài ngày. Bạn bè mặc định không bao giờ liên lạc hay mời đi chơi bởi biết nếu có là thứ 7, chủ nhật D. vẫn đang ở công ty hoặc túi bụi với công việc ở một nơi nào đó. “Không ít lần nhìn thấy khuôn mặt bố mẹ mệt mỏi khi chờ cơm mỗi ngày, bạn bè biến mất, mình có tiền, nhưng mất đi rất nhiều thứ không thể mua lại được”.
Cuối cùng, sau một năm khi sắp leo lên được vị trí trưởng nhóm cậu xin nghỉ việc, chẳng có thêm dự định gì mới đơn giản chỉ là muốn nghỉ ngơi sau một thời gian dài không còn dành thời gian cho mình. Da mặt sạm đen, đôi mắt thâm quầng, khuôn mặt thiếu sức sống, chàng trai 22 tuổi tràn đầy sinh lực bỗng chốc biến thành một người đàn ông già đi vài tuổi. Cậu được quá ít nhưng lại mất quá nhiều.
ĐỪNG VÌ TIỀN, MÀ BÁN MẠNG CHO CÔNG VIỆC!
Ngày hôm qua, tôi nói chuyện với một cô bạn 25 tuổi, cô đã đi trên dưới 10 quốc gia vô cùng xinh đẹp, thu nhập 3.000$/ 1 tháng. Cô ấy thắc mắc với tôi rằng: “Mình không hiểu tại sao nhiều bạn trẻ tuổi mình lại phải bán sức khỏe, thanh xuân phơi phới cho công việc để kiếm thật nhiều tiền, rồi sao, những tháng ngày có thể rong chơi, sống với đam mê, những tháng ngày có nhiều sức khỏe nhất để trải nghiệm, để đi, để yêu thương.
Tại sao những năm tháng đáng giá nhất này, có người chỉ ngồi để kiếm tiền. Họ ngồi hết 8 tiếng, 12 tiếng rồi trở về nhà, ngã lăn trên những tấm chiếu tạm bợ của phòng trọ, ngủ say ngất đi, để rồi sáng mai lại tỉnh dậy, ngồi tiếp những ngày tháng khác hòng có tiền lương mỗi tháng và quên đi bản thân mình đang trong những năm tháng đẹp nhất! Xét cho cùng, rồi thì ai cũng già đi và chết, những người bán mạng cho công việc có một lúc nào đấy, họ quay lại nhìn tuổi trẻ của mình mà tiếc nuối không nhỉ?”.
Có người nói rằng có một loại thất bại đó chính là bận rộn môt cách mù quáng. Bởi vì bận rộn mà bỏ lỡ những chuyện có ý nghĩa trọng đại đối với cuộc đời mình, mất đi những cuộc gặp gỡ, người thân, gia đình, bạn bè, những trải nghiệm đáng quý của tuổi trẻ. Bởi vì bận rộn mà không có thời gian dành cho bản thân, xấu xí, già nua mất dần đi những đam mê ngoài công việc… Đó gọi là bận rộn một cách mù quáng. Thanh xuân chỉ có 5-7 năm, qua một lần rồi thì sẽ tiếc mãi mãi cả đời.
Ai cũng cần tiền, tiền mang đến cho chúng ta một cuộc sống đầy đủ tiện nghi tạm quên đi những áp lực của cuộc sống, nhưng vì tiền để đánh đổi cả tuổi trẻ, nhan sắc có đáng hay không? Có tiền, nhưng mất dần thời gian cho gia đình, bạn bè, những mối quan hệ thân thiết, bán rẻ tuổi trẻ có đáng hay không, lại là một câu chuyện khác.
Hãy kiếm tiền để hưởng thụ, để có một cuộc sống tốt hơn, đừng bận rộn một cách mù quáng, mất đi những bài học cuộc sống , đừng đánh mất thời gian dành cho gia đình, người thân, người yêu. Đừng để bản thân mình rơi vào tròn luẩn quẩn của những tháng ngày 10-12 tiếng và lặp lại hàng ngày bởi những tháng ngày sau đó. Vào một lúc nào đó… ta phải phân chia tuổi trẻ của mình một cách hợp lí, dù đang bị trăm thứ cơm áo gạo tiền ghì lấy. Dù thế nào, cũng nên sống có ước mơ từ khi còn trẻ, và biết nuôi dưỡng ước mơ, đam mê ấy một cách hợp lý. Đừng sinh ra là đốm lửa, nhưng cứ tàn dần theo thời gian.
--------------✯✯✯--------------


Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng và văn bản



Friday, October 11, 2019

LÀM THUÊ TRƯỚC KHI MUỐN LÀM CHỦ


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/posts/531207944334033


✔️ LÀM THUÊ TRƯỚC KHI MUỐN LÀM CHỦ ✔️
.
Tâm sự của mình gửi đến những bạn trẻ mới ra trường đầy nhiệt huyết nhưng lại thiếu đi những vết thương từ thất bại. Đừng nghĩ bây giờ thời đại Start-up vội vàng từ bỏ công việc ổn định, nhảy ra làm riêng khi chưa có đủ vốn + kiến thức + kinh nghiệm kinh doanh. Phải chăng người trẻ đang “ảo tưởng” khi đọc thông tin đâu đâu cũng là bài viết về những người trẻ khởi nghiệp thành công. Nhưng thực tế phũ phàng lắm, người ta chẳng bao giờ nhắc đến thất bại và 10 start-up thì chỉ 1 cái thành công thôi còn 8, 9 cái đổ bể hết chả ai buồn nhắc đến.
.
Lấy ví dụ từ thực tế tôi đã chứng kiến trường hợp các bạn trẻ được bố mẹ dành dụm, mua cho nhà cửa, ô tô, đầu tư học hành cẩn thận rồi mở doanh nghiệp ra để làm ăn. Tuy nhiên năm đầu tiên phải bán nhà, năm thứ hai bán ô tô cuối cùng đi chạy xe ôm vì thua lỗ. "Chúng ta thường thích làm tướng khi còn chưa làm quân. Phải lăn lộn đã, đi làm bầm dập đã, khi nào trên người đủ thương tích rồi hãy làm chủ." - Shark Bình.
Bài viết mình muốn chỉ cho bạn những lý do vì sao nên làm thuê trước khi làm chủ.
.
Nếu như bạn làm sai bài học bạn nhận được chỉ là lời trách mắng từ sếp nhưng thứ công ty phải nhân là thiệt hại có thể đo đếm bằng tiền. Nghĩ xem mọi lỗi lầm của bạn dù là ứng xử sai với khách hàng cũ làm, soạn thảo sai nội dung hợp đồng, báo nhầm lịch với sếp,...Sai một li đi một dặm lỗi nhỏ của bạn cũng có thể gây thiệt hại từ vài triệu cho đến hàng trăm triệu cho công ty, hãy cảm thấy may mắn vì mọi hậu quả mà bạn tạo ra công ty sẽ gánh lấy toàn bộ. Còn nếu start-up còn yếu bạn lại còn sai thì sẽ chẳng ai gánh nổi cho bạn sự thất thoát.
.
Làm việc thuê cho ta hoàn thiện năng lực, quan hệ xã hội, tài chính, nguồn khách hàng những thứ người trẻ không đủ. Từ trước đến nay, khởi nghiệp làm ăn chưa bao giờ là chuyện dễ. Không phải bạn chỉ đơn giản học vài năm đại học, rồi kiếm thêm mấy cái chứng chỉ, văn bằng quản trị kinh doanh, kinh tế là có thể một mình dấn thân vào khởi nghiệp. Làm thuê cho bạn thời gian đi cọ xát, khảo sát thị trường, tìm hiểu và phân tích các vấn đề thực tế, "đi một ngày đàng học một sàng khôn". Tất cả mọi thứ đều cần có thời gian để trải nghiệm và trau dồi, không thể vội vàng hấp tấp.
.
Chuẩn bị đủ vốn cho kế hoạch đốt tiền dài hạn khi bắt đầu kinh doanh. Trong khi giá thuê nhà ốc khu kinh doanh văn phòng, mặt bằng ngày càng cao chưa kể chọn được vị trí đắc địa càng khó và dần trở thành một vấn đề vô cùng đau đầu. Đồng thời bạn cũng cần nghĩ đến chi phí chi trả lương cho sinh viên cách đây năm năm bạn chỉ cần chi trả 1-3 triệu/tháng để thuê một nhân viên về phụ giúp, nhưng hiện nay con số đã đến 4-5 triệu. Mà khối lượng công việc lớn, không thuê nhân viên thì chẳng thể làm được nên dù mức phí bao nhiêu vẫn phải chi.
.
Hãy nên nhớ kể dù bạn ở vị trí nào hãy làm bằng 200% năng lực của mình để ngày nào còn đó, hãy thể hiện cho tốt thương hiệu cá nhân bằng phong độ làm việc của mình. Nếu sau thời gian dù bạn tách ra làm riêng đã đủ kinh nghiệm và bạn xây dựng được thương hiệu cá nhân bản thân trong cách làm việc cơ hội hợp tác các dự án sẽ đến với bạn nhiều hơn.
--------------✯✯✯--------------

Tuesday, October 8, 2019

Xuất phát cùng là nhân viên sales, 13 năm sau anh vẫn gọi điện chào hàng còn tôi đã là chủ doanh nghiệp: Tư duy không muốn làm hết sức, cả đời chỉ đi làm thuê!


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/posts/529774457810715


Xuất phát cùng là nhân viên sales, 13 năm sau anh vẫn gọi điện chào hàng còn tôi đã là chủ doanh nghiệp: Tư duy không muốn làm hết sức, cả đời chỉ đi làm thuê!
Đây chính là những tâm sự ngắn gọn được một nữ CEO ngành truyền thông kể lại chính câu chuyện của mình, đồng thời gửi gắm lời khuyên nhủ tới các bạn trẻ.
Chuyến đi tuổi trẻ chỉ có một chiều, bạn tùy tiện mua vội một tấm vé, bước lên xe không biết mục đích của mình là gì thì liệu sau 5 năm, 10 năm, hay 30 tuổi, 40 tuổi cuộc đời bạn sẽ đi về đâu?
Khi tôi có dịp tham dự buổi nói chuyện chia sẻ đến các bạn nhân viên văn phòng chủ đề "cách tạo động lực làm việc" cho một công ty đối tác. Điều mà tôi nhận ra ở họ chính là cuộc sống không có mục đích, chỉ sống cho qua ngày. Có vài quan điểm còn cho rằng chỉ cần công việc đó có thể giúp họ kiếm đủ tiền nuôi sống bản thân thì công việc đó chính là công việc tốt đẹp. Hàng tháng có lương, có chỗ ở, cơm ăn áo mặc, thỉnh thoảng đến nhà hàng ăn uống, đi dạo, ca hát…
Đến cuối tháng, khi tiền lương của cả một tháng trời làm việc bị tiêu sạch, họ đành tạm gác chi tiêu chờ lương. Đọc đến đây có bạn nào thấy mình cũng có suy nghĩ tương tự như vậy không ạ? Nếu có... hãy cùng tôi thử xem chúng ta đang đứng ở đâu trong cuộc đời mình nhé.
Ngày trước khi còn đi làm thuê, tôi và các đồng nghiệp được công ty giao cho nhiệm vụ mỗi nhân viên sales phải hẹn gặp được 3 khách hàng/tuần để nghe chúng tôi thuyết trình về hệ thống gas trung tâm. Công cụ chúng tôi có duy nhất để thực hiện nhiệm vụ là quyển niêm giám điện thoại và cái điện thoại bàn. Chán chết đi luôn, ngày nào cũng nghe khách hàng chửi vì làm phiền họ, ngày nào cũng cảm thấy áp lực khi nghĩ đến kiếm đâu ra 3 khách hàng để gặp mỗi tuần. Trong nhóm tôi có một anh rất giỏi ngoại giao và có cả nhan sắc, anh dùng hết lợi thế của mình để chốt hạ từng "con mồi" khách hàng.
Đến ngày thứ tư của tuần đầu tiên anh ngon lành khi đủ 3 khách rồi, còn tôi thì cứ bơi trong mớ danh bạ và cứ tìm và tìm. Sang ngày thứ 5, thứ 6, thứ 7, anh đồng nghiệp ấy thảnh thơi vô cùng, lên công ty chỉ để check in và đọc báo. Còn tôi vẫn cứ lại tìm và tìm khách hàng, nhưng may mắn đến cuối tuần thì tôi tìm được 4 khách hàng. Sang đầu tuần thứ hai, tâm thế của anh chàng đẹp trai ấy lại gấp gáp và cuống lên để tìm khách hàng. Nghĩ cũng lạ, sao anh ấy cứ làm cố gắng làm xong trách nhiệm trong tuần mà lại không sử dụng hết khả năng của mình để tìm kiếm khách hàng nhiều hơn, để không phải cứ đầu tuần lại chạy chỉ tiêu. Tôi hỏi anh: "Sao anh lại chọn cách làm việc ấy?".
Anh bảo: "Mình làm công em à, làm đủ sức được rồi, đạt chỉ tiêu là tốt rồi, hơi đâu mà em cứ bận tâm. Lo về nhà sớm xem tivi, ăn cơm và ngủ cho ngon, sáng đi làm vậy là được rồi".
Tôi gật đầu và hiểu ý anh, nhưng tôi không thích mình là một công cụ làm việc và sống một cuộc sống nhàm chán theo suy nghĩ của anh. Tôi muốn được cố gắng vượt qua thách thức và làm hết khả năng của mình để nhận ra năng lực tôi ở đâu, tôi muốn mình nhận thêm nhiều thách thức lớn hơn. Thế là 13 năm trôi qua, anh hiện tại vẫn là một nhân viên kinh doanh, còn tôi là chủ doanh nghiệp và cũng là đối tác của công ty anh.
Chúng ta có thấy bức tranh của mình tương tự như phía trên không ạ?
Rất nhiều bạn trẻ hiện nay cứ đúng 18h chiều, họ tranh thủ quẹt thẻ chấm công để có thể tan ca sớm dù deadline công ty đang đến vạch đỏ, sau khi về nhà chộp lấy điều khiển và bật TV, vừa xem những bộ phim Hàn đang hot trên truyền hình, vừa "lang thang" trên các trang mạng xã hội.
Ăn những hộp cơm tiện lợi, ăn xong thì "tám" không ngừng nghỉ với bạn bè, quên đi mọi chuyện xảy ra ở công ty, cuối cùng thì cưỡng ép bản thân ngủ sớm bằng những lời nói linh tinh, không có tính xây dựng. Trong số đó cũng có những bạn khi làm việc ở công ty cũng rất năng động, thế nhưng sau khi tan sở, họ tự biến mình thành những con robot, không thể suy nghĩ được chuyện gì được. Sáng hôm sau thức dậy, họ bắt đầu bực bội: "Hôm qua tan sở rốt cuộc mình đã làm gì?"
Có phải chúng ta đã thường lãng phí thời gian vào những việc linh tinh, đắm chìm vào những ảo tưởng cuộc sống, dùng mĩ từ mô tả cuộc sống "so deep", khoe khoang những giá trị ảo trên mạng xã hội. Nhưng... chưa bao giờ chúng ta nhận ra mục tiêu sống của mình là gì? Hai năm nữa bạn sẽ là ai? Năm năm nữa bạn như thế nào? Mười năm nữa bạn ở đâu?
Ngày thì làm việc, chiều thì ngủ gật trên bàn. Cuộc sống như thế chán lắm, hãy thử một lần bỏ điện thoại và thế giới ảo xuống, đứng dậy bước ra thế giới xung quanh, nhìn những ánh nắng của bình mình đang lên, đeo tai phone nghe những bản nhạc năng lượng và chạy bộ vài dòng. Đến công ty đem theo vài ly cà phê mời đồng nghiệp, cười thật tươi và vào phòng sếp, nói với sếp: "Em muốn được thăng tiến. Sếp hãy cho em cơ hội". Chủ động và chủ động lên bạn nhé, nếu chưa ai cho chúng ta cơ hội thì chúng ta hãy tìm cơ hội cho chính mình.
Có bao giờ bạn tự hỏi: "Tôi là ai trong cuộc đời này chưa?"
Nếu bạn đã từng hỏi, hãy tìm câu trả lời.
Nếu bạn đã trả lời, hãy tìm cách hành động.
Nếu bạn đã hành động, hãy cứ đừng dừng lại và hãy làm hết khả năng của mình .
Chuyến đi tuổi trẻ chỉ có một chiều, bạn tùy tiện mua vội một tấm vé, bước lên xe không biết mục đích của mình là gì thì liệu bạn sẽ đi về đâu?
Nguồn: Diep Bui
--------------✯✯✯--------------


Trong hình ảnh có thể có: 1 người, văn bản



Hồi còn di làm thuê, tôi dược cái phúc là sếp nào cũng giành về team của mình. Sếp marketing quốc tế giành. Sếp quản lý khu vực giành. Sếp phát triển thị trường thế giới cũng giành. Họ không tốt lành gì đâu, và tôi cũng chẳng giỏi giang gì. Nhưng được cái, phong độ của tôi ổn định trong công việc.


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/photos/a.155083331946498/529722444482583/


Hồi còn đi làm thuê, tôi được cái phúc là sếp nào cũng giành về team của mình. Sếp marketing quốc tế giành. Sếp quản lý khu vực giành. Sếp phát triển thị trường thế giới cũng giành. Họ không tốt lành gì đâu, và tôi cũng chẳng giỏi giang gì. Nhưng được cái, phong độ của tôi ổn định trong công việc.
.
Trước giờ không nhận thì thôi, đã nhận thì không có mặt mũi nào làm chuyện nửa vời. Làm gì, lương ít lương cao gì, bằng lòng hay không gì, cũng làm thật tốt, tốt hết sức có thể, đến ngày cuối cùng, rồi đi. Tôn chỉ của tôi: "Walk tall", đã đi, thì lưng thật thắng, đầu ngẩng cao, không chùn bước.
.
"Bạn chính là nhân vật bạn đang trình chiếu với thế giới".
Người xung quanh, đối tác, khách hàng..., chẳng ai rảnh mà đi tìm hiểu bạn đang có vấn đề gì với công ty, bạn bị ngược đãi kiểu gì, sếp bạn xấu tính ra sao, đồng nghiệp bạn quá đáng thế nào…. Mấy thứ đó, biện minh được cho cái sự không chuyên nghiệp của bạn à?
.
Tất cả những gì bạn nói, bạn thể hiện, người ta sẽ đánh giá bạn có năng lực ra sao, thương hiệu của bạn như thế nào chứ không ai đánh giá những người xung quanh bạn, đánh giá sếp bạn hay môi trường của bạn.
Hãy tỉnh táo lại đi…
------
Hỡi những bạn trẻ làm công ăn lương, đừng bạn đi làm là bị bóc lột, đừng nghĩ mình làm chỉ vì công ty, chỉ vì lợi ích của công ty và bạn kiếm tiền cho sếp bạn.
QUÊN ĐI…
Thực ra bạn đang sử dụng công ty như một phương tiện công cộng, như một chiếc xe bus xây dựng thương hiệu cho chính bạn.
Chiếc xe này hơi chật chội, đông đúc, không được mới, cũng chả được thơm tho thì bạn chuyển sang chiếc xe khác, như bạn chuyển nơi làm việc cũng vậy. Không thích thì nghỉ, chuyển nơi khác làm, nhưng đã làm là phải làm thật xuất sắc.
Ngày nào còn đó, hãy thể hiện cho tốt thương hiệu cá nhân bằng phong độ làm việc của mình. Ngẩng cao đầu mà đi. Đừng tiểu nhân, đừng nhỏ nhặt. Được thế, cam đoan vũ trụ ngoài kia sẽ đền bù cho bạn gấp vạn lần, bằng đánh giá cao của người xung quanh, bằng những cơ hội, có khi ta còn chưa bao giờ nghĩ đến.
Sống thẳng, ắt trời cao ghi nhận.
Tận tâm, ắt đất rộng kể tên.
Ta đi, ngàn đôi mắt dõi theo.
Ta bước, vạn cơ hội luôn nhìn ngắm. Giữ lưng cho thẳng, dù có bão bùng gió mưa trong ấy. Ngẩng cao đầu mà đi, dù đó là những bước cuối cùng của một cuộc chia ly. Cuộc đời thênh thang lắm. Thế giới mênh mông lắm. Hãy ngẩng cao đầu!
Xưa, tôi ngẩng cao đầu mà đi nên nhiều người thương mà nâng đỡ, dạy dỗ, yêu thương. Nay, tôi nhìn vào đó mà tìm cộng sự. Còn bạn, có đang ngẩng cao đầu mà tiếp bước không?
--------------✯✯✯--------------


Trong hình ảnh có thể có: mèo và văn bản



10 CÂU NÓI CỦA NGƯỜI DO THÁI - KHIẾN BẠN THỨC TỈNH PHẢI GHI NHỚ TRONG ĐẦU


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/photos/a.155083331946498/529781504476677/


10 CÂU NÓI CỦA NGƯỜI DO THÁI - KHIẾN BẠN THỨC TỈNH PHẢI GHI NHỚ TRONG ĐẦU
-------------------
Trong cuộc sống, những câu nói dây đây vô cùng chuẩn xác và có thể giúp chúng ta định hướng được những việc nên làm:
1. Một cốc nước sạch vì một giọt nước bẩn mà trở nên vẫn đục, nhưng một cốc nước đục không thể vì một giọt nước sạch mà trở nên tinh khiết.
2. Trên đời này có 3 thứ mà người khác không thể cướp được từ chúng ta:
- Một là thực phẩm đã ăn vào dạ dày
- Hai là ý tưởng giấu trong tim
- Ba là những cuốn sách đã in vào não bộ
3. Ngựa thường dễ bị khuỵu chân trên những con đường đất mềm, con người dễ ngã gục trong những lời đường mật.
4. Trên đời này không có sự phân biệt rõ ràng giữa bi kịch và hỉ kịch (hạnh phúc). Nếu bạn có thể bước ra từ bi kịch, đò là hỉ kịch. Nếu bạn chìm đắm mãi trong hỉ kịch, đó là bi kịch.
5. Nếu bạn chỉ biết chờ đợi, sự việc xảy ra sau đó chỉ có thể làm bạn già nua.
6. Nếu không đọc sách, đi vạn dặm đường chẳng qua cũng chỉ là một người đưa thư.
7. Khi hàng xóm nhà bạn gảy đàn lúc 24h sáng, chớ vội bực tức. Bạn có thể đợi đến 4h sáng sang gõ cửa gọi anh ta dậy và nói rằng bạn rất thích giai điều anh ta vừa chơi.
8. Bạn bè thực sự không phải là những người có thể ngồi với nhau nói chuyện cả ngày không hết mà là những người ngay cả khi chẳng nói với nhau câu nào vẫn không cảm thấy ngại ngùng.
9. Thời gian là thầy thuốc sẽ chữa lành những vết thương trong tâm hồn nhưng tuyệt đối không phải là cao thủ trong việc giải quyết vấn đề vướng mắc.
10. Thà hối hận trước những việc sai trí đã làm còn hơn là không biết hối hận
--------------✯✯✯--------------

Friday, October 4, 2019

Bài học về sự nóng giận của người Nhật


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/photos/a.155083331946498/526255651495929/


<BÀI HỌC TỪ NGƯỜI NHẬT>
Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.
Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”
Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định gi.ết người đánh cá ngay lập tức.
Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.
“Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”
Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn.
Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường.
Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định gi.ết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”
Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn.
Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”
Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”
Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai.
“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người đánh cá phấn khởi nói.
“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”
--------------✯✯✯--------------

Thursday, October 3, 2019

Nhiều người nỗ lực ở lại cày cuốc, mà quên câu work smart. Bận rộn mà không hiệu quả chỉ hại sức khỏe, thu nhập cũng không tăng nhiều. Vậy bận rộn để làm gì trong khi ko còn thời gian cho gia đình và các mối quan hệ.


https://www.facebook.com/TuyenDungNevaGroup/photos/a.155083331946498/525751791546315/


Nhiều người nỗ lực ở lại cày cuốc, mà quên câu work smart. Bận rộn mà không hiệu quả chỉ hại sức khỏe, thu nhập cũng không tăng nhiều. Vậy bận rộn để làm gì trong khi ko còn thời gian cho gia đình và các mối quan hệ.
Vậy nên hãy làm việc một cách hiệu quả, ai cũng có 24h một ngày phân bố thời gian hợp lý và làm việc nghiêm túc mới tạo ra kết quả!
--------------✯✯✯--------------

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, tranh vui và văn bản